RSS

TRƯỜNG TƯƠNG TƯ

06 Apr

Trong sách Tình sử của Trung Quốc, có ghi sự tích như sau: Vào đời nhà Hậu Chu (907- 955), ở vùng sông Tiêu Tương tỉnh Hồ Nam, có người con gái tên là Lương Ý Nương (còn gọi là Lương Y) tài sắc vẹn toàn, nàng là con gái của Lương Tiêu Hồ (Lương Công). Nàng đã gặp một hàn sĩ phong lưu tuấn tú đến ở trọ tên là Lý Sinh. Hai người để ý yêu nhau. Cha Ý Nương biết nên nổi giận đuổi Lý Sinh đi. Ý Nương nhớ nhung đau khổ nên mới viết bài “Trường tương tư” gửi cho Lý Sinh. Xem thơ, chàng cảm động, bỏ qua mọi sự  sỉ nhục, trở lại nhà nàng và tìm mọi cách để thuyết phục cha nàng xin cho họ được làm bạn đời với nhau. Trước cảnh ốm đau tiều tụy và lời lẽ thống thiết của con trong bài thơ, cuối cùng người cha đã chấp nhận và cho họ được toại nguyện.

Nguyên tác:

長 相 思
TRƯỜNG TƯƠNG TƯ

落  花  落  葉  落  紛  紛

Lạc  hoa  lạc  diệp  lạc phân phân, 
盡  日  思  君  不  見  君。
Tận  nhật tư  quân  bất  kiến quân. 

 腸  欲  斷  兮  腸  欲  斷,
 Trường dục đoạn hề trường dục đoạn, 
淚   珠  痕  上  更  添  痕。
 Lệ châu ngân thượng cánh thiêm ngân. 

我   有  一  寸  心, 

 Ngã hữu nhất thốn tâm, 
無   人  共  我  說。
Vô nhân cộng ngã thuyết. 
願   風  吹  散  雲,
 Nguyện phong xuy tán vân, 
訴   與  天  邊  月。
Tố dữ thiên biên nguyệt. 

攜   琴  上  高  樓,
 Huề cầm thượng cao lâu, 
樓  高  月  花  滿。 
 Lâu cao nguyệt hoa mãn. 
相  思  未  必  終,
Tương tư vị tất chung, 
淚  滴  琴  玄  斷。
Lệ trích cầm huyền đoạn. 

人  道  湘  江  深,
Nhân đạo Tương giang thâm, 
未  抵  相  思  畔。
Vị      để   tương  tư   bạn.  
江  深  終  有  底,
Giang thâm chung hữu để, 
相  思  無  邊   岸。
Tương tư vô biên ngạn. 

我  在  湘  江  頭,
Ngã tại Tương giang đầu, 
君  在  湘  江  尾。
Quân tại Tương giang vĩ.
相  思  不  相  見,

Tương tư bất tương kiến, 
同  飲  湘  江  水。 
Đồng ẩm Tương giang thuỷ. 

夢  魂  飛  不  到,
Mộng hồn phi bất đáo, 
所  欠  唯  一  死。 
Sở khiếm duy nhất tử. 
入 我 相 思 門,
Nhập ngã tương tư môn, 
知 我 相 思 苦。
Tri ngã tương tư khổ. 

長 相 思 兮 長 相 思,
Trường tương tư hề, trường tương tư, 
長 相 思 兮 無 盡 極。
Trường tương tư hề, vô tận cực.  
早 知 如 此 罫 人 心,
Tảo tri như thử quải nhân tâm,  
迴 不 當 初 莫 相 識。
Hồi bất đương sơ mạc tương thức.

Dịch thơ (Mai Công Uẩn) :

TƯƠNG TƯ DĂNG DẴNG

Hoa rơi lá rụng âu sầu

Ngày ngày mong nhớ mà đâu thấy chàng

Nhớ thương nát ruột bầm gan

Đêm nằm ôm gối, hai hàng lệ rơi

Tấc lòng một dãy non phơi

Không người bày tỏ cho vơi nỗi niềm

Mong cho gió cuốn mây êm

Để cùng trăng sáng đêm đêm chuyện trò.

Ôm đàn lầu gác co ro

Trăng hoa rơi rụng, dây so tiếng lòng.

Tương tư khúc nhớ chưa xong

Lệ rơi dây đứt, cõi lòng nát tan

Sông sâu người bảo Tương giang

Sao bằng nỗi nhớ thương chàng bấy lâu

Sông kia có đáy bao sâu.

Tương tư nhớ bạn biết đâu bến bờ

Đầu sông thiếp vẫn đợi chờ

Cuối sông chàng cũng thẩn thờ ngóng trông.

Nhớ thương cách mặt, nát lòng

Ngậm ngùi cùng uống một dòng sông Tương

Mộng hồn bay khắp muôn phương

Họa chăng chín suối là đường gặp nhau

Tương tư, mở cửa bước vào

Mới hay bể khổ không sao thoát dòng

Tương tư nhớ, tương tư mong

Triền miên vô tận giữa vòng thế gian

Biết yêu mà lắm gian nan

Thà ngày xưa ấy chẳng màng quen nhau.

Mai Công Uẩn

truongtuongtu

 
 

Thẻ: , , ,

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: